Archive | 10/06/2013

Ngọn nến Tình yêu

(Bài hát: Tình yêu rất lạ – BM đã được nghe từ một blog cũ của một người bạn
                    … Sẽ thấy tình yêu từ trong những giấc mơ thần tiên
                        Sẽ thấy giấc mơ êm đềm trong tình yêu rất lạ… ).

*****

   Entry này BM viết dựa theo một câu chuyện, thêm chút hương vị của riêng mình cùng bản nhạc vui cho một tuần mới, dù bản nhạc có vẻ không phù hợp với câu chuyện.
Đây chỉ là đoạn kết tốt đẹp của một câu chuyện dài, nếu không vui xin quý bạn bè cứ góp ý và bỏ qua nhé. Chân thành cám ơn .  
                                                                                   ****

 

 ***

Cô bỏ vali xuống vạt cỏ, lau mồ hôi trán rồi nhìn về phía trước có một ngôi nhà lẻ loi bên sười đồi. Ngôi nhà đó cô đã gắn bó, quen thuộc suốt 6 năm rồi. Dù mới cách xa có một năm, trở lại nhìn ngôi nhà, cô thấy lòng dâng trào bao cảm xúc, xao xuyến, bồn chồn và có cả chút ngại ngần, băn khoăn…
Cô ngước nhìn bầu trời đang sẫm lại, đêm đang buông xuống, vài ngôi sao sớm nhấp nháy từ xa. Sắp 8g chiều rồi, tới giờ dùng thuốc của ông Chủ. Cô hít mạnh một hơi cho mùi cỏ dại, mùi đêm hoang dã tràn đầy lồng ngực rồi nhấc vali lên đi về phía ngôi nhà.
Chiếc cổng đã khóa, một con chó chạy ra, nó chỉ ư ử rối rít, không một tiếng sủa, nó đã nhận ra cô. Một người đàn ông đã lớn tuổi ngó ra giây lát rồi hai vợ chồng ông vội vã ra mở cổng cho cô. Đó là vợ chồng bác Hai đã ở đây nhiều năm. Họ giúp cô đem đồ đạc vào nhà. Cô dừng lại chào hỏi vài câu với vợ chồng bác rồi cùng bác gái đi thẳng vào bếp. Hai người vừa rì rầm trò chuyện, vừa chuẩn bị bữa ăn nhẹ cho ông chủ để Ông dùng thuốc. Mọi thứ được đặt lên một chiếc khay nhỏ và cô không quên đặt lên đó một chiếc đèn nến. Ngọn nến nhỏ tỏa ra hơi ấm dìu dịu, nồng nàn. Cô tự tay bưng lên phòng Ông chủ. Bác Hai giúp cô mở cửa phòng. Trong phòng mọi thứ vẫn như khi cô rời khỏi đây. Một ngọn đèn nhỏ đặt trên chiếc bàn góc trái phòng. Ông chủ ngồi trên chiếc xe lăn, lặng lẽ, tư lự nhìn ra phía cửa.
– Ai đó? – Ông hơi nhướn người lên và hướng ánh nhìn về phía cô khi cô vừa bước vào. Im lặng giây lát, Ông hỏi lần nữa
– Ai đó? Ai đốt nến đó? – Ông hỏi và chờ đợi. Cô đặt chiếc khay xuống bàn, hai bàn tay đã run lên…
Cô không biết rằng, từ khi cô ra đi, Ông không cho ai thắp nến trong nhà nữa…
Cô đến bên ông và quỳ gối bên chiếc ghế Ông đang ngôi. Cô đặt tay ông lên mặt cô và nói nhỏ.
– Thưa Ông, Em đây, em trở lại đây- ngập ngừng giây lát cô nói tiếp – Ông có cho em ở lại đây cùng Ông không?
Ông hơi sững người lại rồi nhẹ nhàng nói
– Em cần suy nghĩ cho kỹ nhé. Còn ta luôn mong có em trong cuộc đời này.. Em hãy ở lại đây thêm một thời gian rồi hãy quyết định






****
Cô không còn cha mẹ và từ nhỏ đã sống với gia đình nhà Dì. Chồng Dì là một người đàn ông ham mê cờ bạc nên không khí trong nhà lúc nào cũng ồn ào, căng thẳng. Sau khi Dì cô bị bệnh mất, cô càng thấm nỗi bơ vơ của mình. Cô bỏ lên thành phố xin làm thuê và dành dụm tiền học một khóa y tá điều dưỡng mong kiếm việc làm ở một bệnh viện nào đó cho yên thân. Sau khi tốt nghiệp, một lần cô đọc báo tìm việc làm, vô tình thấy tin một bác sỹ đang cần người giúp việc chăm sóc một bệnh nhân tại nhà với mức tiền công khá cao. Cô thấy công việc phù hợp và nhất là khoản tiền đó với cô rất hấp dẫn. Cô quyết định tới đó.
Tới nơi cô mới biết, bệnh nhân mà cô sẽ chăm sóc chính là vợ Ông chủ. Một năm trước, cả hai vợ chồng ông bị tai nạn, vợ ông đã bị thương nặng và hiện nằm bất động. Còn Ông cũng bị gãy một chân, chân kia thì đã bị liệt, hai mắt Ông cũng bị ảnh hưởng và giờ đã bị mù hẳn. Ông phải ngồi xe lăn để di chuyển.
Ông là một bác sỹ và đã cùng bạn bè mở một Bệnh viện tư nhân trong thành phố. Sau khi bị tai nạn, Ông quyết định mua căn nhà ở nơi vắng vẻ, yên tĩnh này để đưa vợ về đây chăm sóc. Công việc ở bệnh viện được bạn bè ông tiếp tục điều hành. Còn Ông hiện tạm thời đảm nhận công việc tư vấn và chăm sóc bệnh nhân qua điện thoại. Ông có hai người con, nhưng họ đều đang định cư ở nước ngoài, thỉnh thoảng mới về thăm cha mẹ.
Trước khi cô có mặt ở đây cũng đã có hai người tới nhận công việc này, nhưng được vài tháng họ đều xin nghỉ. Cô là người thứ ba. Chính vì thế, khi cô tới đây, hai vợ chồng người giúp việc nhìn cô cũng không mấy thân thiện và đầy nghi ngờ.
Còn cô, khi đó vừa học xong cũng đang háo hức với công việc tuy cực nhọc, nhưng đó thực sự là công việc của người điều dưỡng viên – chính nghề cô đã học. Hơn nữa cô cũng sẽ được học hỏi thêm từ chính Ông chủ – Một bác sỹ có nhiều kinh nghiệm, ngoài ra hiện cô cũng hầu như không còn nơi nào để về, vì thế nơi đây quả thực rất tốt với cô.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, cô đã quen dần, thậm chí gắn bó với ngôi nhà, với những con người trong căn nhà đó. Đôi khi cô cũng quên mình từ nơi khác tới, mà tưởng như mình đã sinh ra, lớn lên ở chính nơi này.
Sau khi tới đây một thời gian, cô kiêm thêm việc cho Ông chủ dùng thuốc đúng giờ. Ngày 4 lần cứ nghe chuông đồng hồ điểm là cô đem thuốc tới. Toa thuốc cuối trong ngày là lúc 8 giờ tối.
Một lần, chuông đồng hồ bị hư, suốt một tuần, mỗi lần cô đem thuốc tới, Ông lại nhẹ nhàng hỏi.
– Đã tối rồi à? rồi Ông tỏ ra đăm chiêu. Còn cô chợt thấy thương cảm khi nghe Ông hỏi thế.
Cô nhắc bác Hai kêu người sửa đồng hồ, nhưng nghe bác nói, Ông chủ nói không cần sửa, cứ để như thế.
Một tối, trong lúc bác Hai chuẩn bị bữa tối để đem lên cho Ông chủ, Cô tranh thủ kiếm tìm xung quanh và thấy có chiếc chân nến bằng đồng rất đẹp, bên cạnh là 1 cây nến còn mới. Cô như sực nhớ và lấy hộp diêm đốt cây nến và gắn lên chân nến. Cô đặt cây đèn cầy lên chiếc mâm và bưng vào phòng Ông Chủ. Cây nến tỏa ra một ánh sáng thật ấm áp, lung linh và mùi hương nồng nhẹ dễ chịu ra khắp căn phòng. Ông hơi ngơ ngác và buột miệng hỏi.
– Có phải 8 giờ rồi không em?
– Thưa, có phải Ông nghe mùi nến cháy rất thơm không ạ.? Cô hỏi ông
– Ừ, mùi thơm cây nến đang cháy. Lần sau em thắp thêm nến lúc 6 giờ để tôi biết là trời đã tối nhé. Cám ơn em.

Từ đó, cứ đúng 6 giờ chiều, cô thắp một cây nến trong phòng ông, lúc 8g thay cây nến mới để Ông biết tới giờ dùng thuốc.

***

Bên phòng Bà chủ, Ông cũng nói cô thắp thêm cây nến cho ấm. Ông thường xuyên vào cùng mỗi khi bác sỹ hay cô thăm khám và chăm sóc bà. Tuy nhiên, sau 6 năm điều trị, bà đã không qua khỏi. Khi Bà ra đi đã khiến Ông rất buồn, Ông lặng im cả tuần lễ. Sau 2 tháng đám tang Bà chủ, ông gọi cô lên phòng và trao cô một lá thư tay (do ông đọc nhờ bác Hai viết giùm). Trầm ngâm một lúc Ông mới nói:
– … Giờ em cần lo cuộc sống của em tốt hơn, tôi đã viết thư gửi em tới bệnh viện của chúng tôi. Tôi cũng đã gọi điện tới đó, em cứ cầm thư này tới họ sẽ nhận em vào làm. Khi nào có thời gian, em có thể về đây chơi. Hãy coi đây như gia đình của em vì tôi biết, hầu như em không có nơi nào để về trong những ngày nghỉ…

Cầm lá thư trong tay, cô thấy biết ơn ông, không chỉ bởi lá thư mà bởi tất cả những gì cô đã thấy, đã được tận hưởng trong thời gian qua. Cô thấy thật băn khoăn, lưu luyến nếu phải xa nơi này. Cô cám ơn ông và chuẩn bị hành lý để ra đi.
Khi về thành phố, Cô đã quyết định không đến bệnh viện đó mà đi tìm việc ở nơi khác. Có lẽ bởi cô sợ phải mang ơn ông quá nhiều; Cô cũng sợ điều đang xảy ra bởi tình cảm cô dành cho ông, cô muốn trốn chạy… Hơn nữa, cô cũng rất buồn khi những người con của Ông nghi ngờ về sự ra đi của Bà chủ, dù mọi chuyện đã rõ ràng, nhưng cô vẫn không muốn phải thường xuyên đối diện với dư âm của nó.
Một năm trôi qua, công việc của cô đã ổn định. Thỉnh thoảng cô cũng gọi điện cho vợ chồng bác Hai thăm hỏi ông và tất cả mọi người tại đó. Cô luôn lần lữa lời hứa trở lại thăm họ.
Tuy nhiên, trong giấc ngủ cô thường mơ về nơi đó. Trong mỗi công việc của cô, cô đều nhận ra đã từng được ông chỉ bảo, nhắc nhở không chỉ chuyên môn mà cả cách tiếp cận với bệnh nhân… Trong mọi lúc, mọi nơi cô đều thấy sự hiện diện của Ông cùng nụ cười dịu dàng, bao dung .
Sau nhiều đêm suy nghĩ, Cô quyết định trở lại và với mong muốn sẽ không đi khỏi nơi đó nữa.
                                                                     ***

Sáng nay bầu trời trong veo thật đẹp, những tia nắng đầu tiên vừa lóe rạng, ửng hồng xiên qua những lùm cây trên sườn đồi. Cô đẩy xe đưa ông ra ngoài vườn để sưởi nắng và hít thở không khí của buổi bình minh trong lành. Dạo quanh chừng nửa tiếng, Ông gọi bác Hai gái ẵm đứa con trai vừa 1 tuổi tới bên. Ông nhìn con vài phút rồi ngước nhìn cô.
– Con có vầng trán thanh tú giống em, có đôi mắt long lanh như em, có miệng xinh xắn đáng yêu của em…
Cô và vợ chồng bác Hai đều đứng lặng, ngỡ ngàng, mãi sau bác Hai mới lên tiếng hỏi.
– Thưa Ông Chủ, mắt ông đã nhìn lại được rồi phải không? – Ông mỉm cười gật đầu
Mọi người đều hân hoan, mừng vui và bận rộn chuẩn bị một bữa tiệc tối dưới những ngọn nến lung linh. (BM 6/2013)
 

Advertisements