Archive | Tháng Mười 2011

Giấc mơ xa

Giấc mơ lại xa trôi giữa ngân hà
Biết tìm anh đâu, đêm quá bao la.
Ngỡ gọi anh mà chỉ nghe tiếng gió
Chìm giữa mênh mông, hoang vắng vô biên.

Thao thức hằng đêm câu hỏi không tên
Định mệnh phù du, đã đủ dặm dài
Cứ tưởng gánh đời đã chặn đầy vai
Tưởng đã lãng quên những chiều thơ thẩn

Gửi theo áng mây nỗi nhớ miên man.
Chợt hỏi vì đâu phút giây nông nổi
Vẫn ngập lòng với hờn giận, buồn vui.
Xao xác hoàng hôn đổ tím cuối trời.

Còn gì cất đâu mà chờ mà đợi.
Còn gì đắm say mà yêu lời gọi
Còn gì khát khao khi nắng đã phai.
Giấc mơ ướt nhòa, dấu ngược vào đêm.

(BM -LHH 9/2011)

Chẳng thể đâu anh (ST)

Chẳng thể nào xa được đâu anh
Dù khoảng cách đôi ta có là mãi mãi
Dù thời gian có quay ngược lại
Giữa chúng ta vẫn là một tình yêu

Giông bão kia có dữ dội bao nhiêu
Làm sao vượt được đại dương thương nhớ?
Sao có thể bẻ gãy được cái gọi là duyên số?
Sao có thể tát vơi những hạnh phúc tràn đầy?

Chẳng thể nào quên được đâu anh
Những hẹn hò thưở hồng hoang bối rối
Những nụ hôn rất vội
… sau những tháng năm dài
Và cả nước mắt hờn ghen của những ngày xa cách…

Duyên vợ chồng là do ông trời định
Nghĩa trăm năm ai nỡ đoạn giữa đường
Anh có đi khắp chốn vô thường
Có tìm được một em – lặng thầm lo toan vun vén?
Có nơi nào bình yên anh tìm đến?
Bằng tình nghĩa em
Đừng bắt em ký vào tờ giấy không tên
Và đẩy em về phía kia xa ngái…

Thời gian ơi xin trôi chậm lại
Vã hãy trả anh về với cuộc đời em!
Hoàng Anh Thơ

Nơi cuối bến

Sao anh nghĩ em chẳng chút băn khoăn
Sao có thể không giam lòng tê tái !
Anh đi rồi, còn em với cô đơn.
Nơi cuối bến biết còn gì chờ đợi?!
Có phải!

Nơi cuối bến, đìu hiu nỗi hoang mang
Nghe nghẹn thắt bởi hoàng hôn rủ bóng
Chẳng phải chiều với màu tím mộng mơ
Chỉ là chiều vương chút gió se lòng.


Nơi cuối bến, vỡ tan miền đắng chát
Những dịu dàng, mê mải rồi phai nhạt
Chút đắm say, thơ thẩn lạnh ngọt ngào
Tưởng mãi vui bỗng đâu thành hư ảo.


Nơi cuối bến, đếm từng chiều tắt nắng
Chờ đêm buông, ngơ ngác một vầng trăng
Soi đáy sâu nghìn trùng xa thăm thẳm
Sợ con sóng vô tình xé tan hoang


Nơi cuối bến, vàng con đường lá đổ
Tiếng lao xao lịm tắt giữa hoang vu
Từng nhịp thở, từng nỗi niềm xô ngã
Khúc nhạc buồn lay chiếc lá bơ vơ.
(BM- 20/06/2011)

Nguyện cầu

Lời nguyện cầu vọng giữa đêm sâu.
Tạc mảng hồn hoang thấm u sầu
Một vùng yên ả giờ cuộn sóng.
Cho gào, cho thét khắp địa đàng
Phiêu bồng hư ảo cõi nhân gian
Nỗi xót xa dâng thay ước hẹn
Biển đắm say trào cơn cuồng bạo
Gói linh hồn đắm vực thương đau.
Ơ kìa
Trời vẫn xanh cả vùng miên ảo
Dẫn lối tìm lại khúc hoan ca.
Lướt cánh bay chạm mây, hỏi gió
Còn khuất đâu nơi chốn hẹn thề?
       Say say lạc bước đê mê
Thơ thơ, thẩn thẩn bộn bề cơn đau.
(BM – 5/2011)

Em ơi, Đừng "Biển lạnh" (ST)

TG: Tuấn Phong
Anh nghiền ngẫm những vần thơ em tặng
Suốt năm canh trằn trọc ngủ không yên
Từng chữ, từng câu… rung động con tim
Lời thổn thức những đêm trường rơi lệ

Có ai nghĩ cuộc đời em như thế?
Xinh đẹp, hát hay, thơ giỏi, thông minh…
Quý trọng, yêu thương bầu bạn – gia đình
Mà hạnh phúc riêng mình xa vời vợi

Mơ ước cỏn con, mỏi mòn trông đợi
Sống có gia đình mà vẫn thấy cô đơn
Kết bạn đó đây mong dịu bớt nỗi buồn
Say thơ – hát… để hồn quên trống vắng

Ngày cười nói, tưởng đời vui lắm lắm
Đêm về đêm… chăn gối lạnh sầu vương
Nhựa sống trào dâng, ngồi dậy ngó trăng suông
  Mãi lẻ bóng, mãi âm thầm khao khát

Em ơi em! Vườn yêu hương ngào ngạt
Dạo gót vui, quên tuổi tác đi em!
Tìm lại chút men dịu ngọt thuở còn duyên
Sống thanh thản chặng cuối đời thơ mộng

 Ơi con tim yếu mềm luôn rung động!
Đừng khổ đau vì “Lỗi hẹn một lời yêu”
“Tình biển xưa” vẫn chờ đợi sớm chiều
Về đây nhé, em ơi!
                              Đừng “Biển lạnh”!                            

Người đàn bà điên dưới mưa

Người ta thấy Dương ngây dại, ôm một cái bọc được cuộn tròn như hình một đứa trẻ trở về khu phố. Và cũng kể từ hôm đó, người ta bắt đầu nghe thấy tiếng khóc thảm thương…

Hình minh họa: Getty images
Cơn mưa như trầm trút, tiếng sấm đùng đoàng, đứt đoạn từng hồi cộng với những tia chớp lóe lên rồi vụt tắt khiến cho những kẻ ngồi trong nhà, hay đã trốn sâu vào trong chăn cũng phải giật mình thon thót, co rúm lại. Ấy vậy mà, người đàn bà ấy, ngồi sũng sượt trên vũng nước, dưới trời mưa dầm dề, người đàn bà ấy đang khóc, đang kêu gào sầu não.
Người ta không biết đã bao mùa mưa rồi, người đàn bà ấy cứ mỗi độ mưa trút xuống ào ào, nếu là ban sáng thì thơ thẩn dầm mình, đôi mắt lạc đi, vô hồn, có lúc lại hoảng hốt chạy khắp các ngóc ngách như tìm kiếm điều gì đó. Còn khi trời mưa về buổi đêm, người ta sẽ nghe tiếng người đàn bà ấy gào khóc đến lạc giọng, thê lương nhưng cũng rợn tóc gáy. Lạ lẫm với tiếng khóc ban đầu nhưng dần dần khi trời mưa vào buổi đêm, nếu không nghe thấy tiếng khóc của người đàn bà ấy, người ta lại thấy trống trải và thiếu vắng, người ta lại nghĩ và chép miệng: Người đàn bà kia lại ốm bẹp và không còn hơi để gào khóc nữa rồi.
Người đàn bà ấy là Dương. Cả khu phố đồn đại rằng thuở con gái, Dương rất đẹp, đôi mắt ướt, to tròn và mái tóc đen dài, óng mượt. Cho đến giờ, lớp phủ tàn tạ của tuổi tác và nghèo khó vẫn chưa lấp được nét duyên dáng của người đàn bà đẹp một thời. Nhiều cô gái khi lướt qua người đàn bà ấy vẫn thèm thuồng mong mình có được cái dáng dấp thon mảnh và cao ráo dưới lớp quần áo cũ nát và lỗ chỗ những miếng vá.
Dương là con gái của một gia đình giàu có, mười sáu tuổi, cái tuổi đương thì đẹp nhất, cổng nhà Dương đã có bao nhiêu chàng trai đứng ngấp nghé mong lọt vào đôi mắt hút hồn của cô chủ nhỏ xinh đẹp. Ấy vậy nhưng không một anh chàng nào có thể xoay chuyển được cô gái ấy.
Bố mẹ Dương là dân buôn bán, mải chạy ngược chạy xuôi, Dương vẫn được tiếng đoan trang thục nữ nên họ hoàn toàn yên tâm tự giao phó Dương cho… ngôi nhà to nhất phố. Tuổi mười tám vẫn không rục rịch yêu đương, học hết phổ thông, Dương ở nhà giúp cha mẹ trông coi việc buôn bán để họ còn mải miết chạy theo tìm những nguồn hàng cung ứng, mời chào đối tác làm ăn.
Cũng trong thời gian này, một chàng trai thường xuyên qua lại cửa hàng nơi Dương coi sóc. Chàng trai đó rắn rỏi,  nhanh nhẹn, khỏe mạnh và hơn hết là kiệm lời. Mỗi lần giáp mặt với Dương, chàng trai đó không hau háu nhìn cô như bao gã đàn ông khác mà tỏ ra vô cùng hờ hững như Dương cũng không có gì đặc biệt so với những người đàn bà khác. Điều này khiến Dương từ không để mắt đến tò mò rồi chăm chú theo dõi anh chàng.
Dường như chàng trai đó cũng ngờ ngợ nhận ra ánh nhìn của cô chủ cửa hàng nhưng vẫn cố tỏ ra hờ hững. Điều đó càng khiến Dương như bị thách thức và tò mò hơn. Ngày nào anh chàng không tới cửa hàng, Dương bỗng ngóng trông và lo lắng… Huy là tên anh chàng đó và đó cũng là điều duy nhất cô biết về anh ta.
Rồi một hôm, chàng trai đó đến vào buổi chập choạng tối, khi Dương chuẩn bị khép cánh cửa hàng. Dương bối rối toan sập ngay cánh cửa lại để lảng tránh ánh nhìn như mê dại của Huy nhưng cánh tay vạm vỡ của Huy ngăn lại, anh vẫn nhìn cô trân trân và đẩy cửa bước vào. Dương run run bước thụt lùi sau mỗi bước tiến của Huy để rồi anh bỗng chộp lấy đôi bàn tay thon thon của cô và kéo về phía trước. Trong một tích tắc, Dương đã chạm sát vào người Huy, khuôn mặt Dương đỏ ửng vì nhận ra thân thể rắn chắc cũng anh đang nóng ran không thua kém so với mình.
Ba tháng sau, Huy bỏ mặc Dương với chiếc bụng bầu nhấp nhô dưới màn áo rộng. Dương đứng nhìn theo im lìm, chết lặng như pho tượng. Dương không kịp phản ứng, cũng không thể thốt nên lời. Người đàn ông mà Dương đã trao trọn tất cả đã đi khuất, không chút luyến tiếc. Bầu trời bỗng mịt mù, mây kéo đến ầm ầm. Dương hét lên oán giận và căm hờn. Cô đã bỏ tất cả để đi theo Huy nhưng cuối cùng cái gạt tay của kẻ vốn thấp thỏm đợi mong khoản thừa kế khi trở thành con rể của nhà giàu có tan biến khi bố mẹ Dương kiên quyết không chấp nhận. Cái thai trong bụng Dương thì ngày một to dần…
Từ hôm đó, người ta không thấy Dương xuất hiện trong con phố. Bố mẹ Dương cũng vì xấu hổ mà bỏ xứ đi biệt tăm. Một năm sau, người ta thấy Dương thẫn thờ ngồi trước cổng ngôi nhà cũ, tay bồng đứa con ốm quặt, ai hỏi gì cũng không nói. Người ta xì xầm Dương điên từ dạo kẻ bạc tình ấy bỏ đi, đứa con trên tay cô ấy là con hoang với kẻ bạc tình.
Tối hôm ấy trời mưa xối xả, người ta vẫn thấy Dương ôm con ngồi đó. Vài người thương hại, đồng cảm cố đưa cô vào nhà nhưng Dương vẫn ngồi im, cánh tay đứa bé đã thõng xuống và người ta hốt hoảng khi phát hiện ra thằng bé đã chết… Người ta dỗ dành, gỡ thằng bé ra khỏi vòng tay đang cố ôm ghì của Dương. Lúc này Dương tỉnh, Dương biết, giờ đây cô chỉ còn trơ trọi lại một mình. Dương gào khóc đến khản cổ rồi ngất đi…
Mười năm sau đó người ta mới lại thấy bóng Dương, đầu tóc rối bù ôm một cái bọc được cuộn tròn như hình một đứa trẻ trở về khu phố. Kể từ hôm đó người đàn bà ấy vạ vật trước ngôi nhà cũ bỏ hoang đã ngợp vì cỏ dại. Cũng kể từ hôm đó, người ta bắt đầu nghe thấy tiếng khóc thảm thương của người đàn bà điên dại mỗi khi trời mưa.Theo PLXH

Yêu đừng quay đầu lại

Đàn ông dùng yêu để làm vũ khí, còn đàn bà lại tưởng yêu làm mục đích. Một vài người ngây thơ còn tưởng bản thân mình mới là mục đích của yêu.
 
Có những tình yêu ta giành lấy được, nhưng không có người chồng, người cha giành giật mà có được. Bởi yêu có thể bắt đầu từ sự phải lòng ngay sau phút gặp ban đầu. Tình địch, có thể chiến thắng ngay lập tức. Còn hôn nhân là một hành trình lâu dài được xây dựng bởi rất nhiều công sức. Không có hạnh phúc ngay lập tức, chỉ có những kẻ mưu cầu hạnh phúc kiểu “ngay lập tức” đã phải thất bại và ra đi…
Hạnh phúc không có shortcut
Cô bạn tôi vào thời điểm chỉ còn vài tuần là kết hôn, bỗng dưng chia tay người yêu. Lý do là bởi một đồng nghiệp nữ trong cơ quan cậu “vị hôn phu” bám lấy anh chàng tốt số (?) dai dẳng, gọi điện giữa đêm, dọa chết… Anh ấy chưa có phản ứng gì thì cô bạn tôi đã ra tay trước. Cô ấy đòi chấm dứt tất cả, bởi khi người yêu để cho một kẻ thứ ba nào xen ngang đám cưới (mà anh lại không mạnh chân đá đít nó ra khỏi thế giới của hai người), thì chứng tỏ, anh này cũng có vấn đề! Cơn hờn dỗi của cô bạn tôi rốt cuộc đã thắng, cô ra đi khỏi mối tình bảy năm, lúc đã gần ba mươi tuổi và cuộc chia tay ấy kéo dài đến ngày hôm nay.
Về sau này, anh chàng tốt số (?) kia cũng đâu lấy đồng nghiệp nữ. Bởi ngay từ ban đầu, anh ấy đã không hề có chuyện yêu đương gì. Nhưng bát nước hất đi khó hớt lại, cô bạn tôi giờ bỗng nhiên thành kẻ giương cao lá cờ phụ nữ độc thân bởi yêu tự do và yêu bản thân, yêu tuổi ba mươi, yêu tuổi bốn mươi, cơn hờn dỗi người yêu xưa giờ thành cơn hờn dỗi đàn ông. Bạn tôi tự ái không quay lại, và anh kia, cũng tự ái nên lấy ngay vợ khác.
Cả hai đều thu xếp đời mình rất ổn. Trừ ngày tháng và hạnh phúc, đáng lẽ của cả hai người, giờ đã chia riêng theo những cách khác nhau.
Nhưng tôi không muốn nói tới họ, tôi muốn nói đến cái cô đồng nghiệp đã xắn tay áo nhảy vào đám cưới người khác. Tôi thương cô đến thắt cả tim. Vì cô cũng chỉ là một phụ nữ lụy tình và dại dột, biết rõ người đàn ông mình yêu đâu thuộc về mình, vậy mà sẵn sàng nhảy tới giành giật từ một cô gái khác.
Ngày xưa, tôi đã từng ở trong hoàn cảnh ấy, khóc sướt mướt trong một đám cưới… người khác. Tôi ước giá như mình đủ cản đảm để cầm tay chú rể để giằng ra khỏi hiện thực, và đưa chú rể đi chạy trốn!
Rồi đến lượt tôi cưới, có một cô nhóc bỗng dưng xuất hiện trước 24 giờ đón dâu, và cũng… lăn xả vào kêu gào lòng thương, hy vọng chồng tôi mủi lòng. Tôi nhìn cô gái trẻ, hình ảnh của tôi nhiều năm trước, và trong lòng thầm nói: “Em có biết vì sao em không ở vị trí của chị không?”
Vì hạnh phúc không có con đường nào là đường shortcut để ta đi thẳng tới nhanh chóng. Kiểu như chạy tới đám cưới và giật chú rể ra, hoặc đi bắt cóc cô dâu! Mà chúng ta buộc phải xây đắp đời nhau trong một hành trình lâu dài. Chúng ta chọn nhau vì cả một hành trình lâu dài, chứ không phải chọn kẻ chiến thắng trong cuộc kéo co xem ai níu tay chú rể khỏe hơn.
Tôi thật may mắn, tôi không hất chú rể ra để thỏa mãn lòng tự án bị tổn thương của mình như cô bạn gái tôi đã kể. Tôi khéo léo dắt kẻ tình địch của mình đi ăn, đi chơi, đi mua sắm đồ tặng em, chở em đi cùng để… phát thiệp mời đám cưới, tâm sự như một người bạn rất thân, đêm nằm chung giường, buổi sáng cùng ngồi hoạch định kế hoạch cưới. Khi đó, tôi chỉ muốn giữ rịt lấy cô bé ấy, để hòng… cách ly cô ta ra khỏi ông chồng tương lai. Ai biết nguy cơ nào sẽ xảy ra khi một cô gái trẻ có được 24 giờ quý báu trước đám cưới để liều mình với… một người đàn ông mà ta chưa ràng được ông này vào đời mình?
Nhưng không ngờ, hiệu quả lại đến nhanh chóng hơn. Cô bé càng đi theo tôi, tiếp xúc thế giới của tôi, gặp gỡ những mối quan hệ, nghe những câu chuyện của chúng tôi, cô ấy càng đánh mất quyết tâm và lòng can đảm, sự tiếc nuối, và sự hẫng hụt… những thứ đã kéo cô tới chen ngang đời tôi. Là bởi, cô phát hiện ra cô không hề tồn tại trong thế giới của tôi và ông chồng sắp cưới. Mọi người không biết cô là ai, không quan tâm sự có mặt của cô bên cạnh, cô tận mắt chứng kiến tôi phải đối mặt vô số khó khăn tài chính, áp lực quan hệ và đám cưới, những khúc mắc nảy sinh, những vất vả tôi chia sẻ cùng chồng để được bước vào cuộc sống mới v.v… vượt ngoài sự tưởng tượng của một cô gái trẻ về đám cưới và về… chồng tôi.
Cô ấy rút lui, chồng tôi cũng không quan tâm cô ấy rời đi lúc nào!
Nếu bạn định hỗn chiến trong đám cưới, thậm chí, như một clip nóng bỏng trên mạng, quay một anh chàng gay ở Trung Quốc đã xông vào đám cưới cướp được chú rể chạy đi, thì bạn hãy dừng lại năm phút để nghĩ, một điều đơn giản thế này thôi:
Tại sao lại phải hi sinh mọi thứ  – kể cả liêm sỉ – để cướp anh ấy, trong khi, anh ấy hoàn toàn có đủ minh mẫn, thậm chí bằng một cái lắc đầu, để từ chối đám cưới?
Vậy vấn đề ở đây là anh ấy, là đám cưới, hay là… chính bạn, người tin vào những shortcut có thể dẫn nhanh tới hôn nhân? Hoặc những phép lạ xảy ra vào giây phút cuối?
Đàn ông luôn có dã tâm yêu
Khi yêu cũng cần phải có dã tâm, đó là ham muốn chiếm đoạt sở hữu, đi kèm khao khát chinh phục. Thực ra đàn ông dùng yêu để làm vũ khí, còn đàn bà lại tưởng yêu làm mục đích. Một vài người ngây thơ còn tưởng bản thân mình mới là mục đích của yêu.
Chuyện bạn tôi kể xong rồi, giờ kể chuyện bạn ông xã. (Thì cưới xong rồi, giờ ông ấy đã là ông xã của mình, thì mình có quyền mang bạn bè ông ấy ra… làm thịt!).
Bạn ông xã bị cướp mất cô dâu, bị cướp mất thật, trong lúc không phòng bị. Mà tay đàn ông có dã tâm kia, lại chính là… bạn tôi. Một ngày đẹp trời, ông xã hỏi mình: “Này em, bạn em cướp vợ bạn anh, giờ em tính sao?”. Bi kịch là cô dâu bị cướp không phải trong ngày cưới, mà là năm năm sau ngày cưới, khi đã làm mẹ của hai con! Và cô dâu năm năm sau ngày cưới ấy, bỏ chồng ôm theo con một đi không trở lại. Bạn ông xã luôn miệng chửi bới, nói đúng là một thằng đàn ông ngu, gái trẻ đầy đường không thèm, lại đi thèm một nái sề về nhà mình!
Biết đâu, chính vì anh ta gọi vợ và nghĩ vợ là nái sề, mà anh ta đã mất vợ? Tôi thấy khó hiểu nhất là cô nàng vợ đã dứt áo ra đi ấy, vì sao cô ấy đã để mình bị cướp khỏi cuộc hôn nhân? Trong khi ngược lại, có mấy cô nàng phá được đám cưới của anh chàng mình yêu?
Và có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao chỉ có những cô gái lăn xả vào đám cưới của người khác? Còn đàn ông, họ chẳng cần thế, vì họ có thể cướp cô gái bất cứ lúc nào, trước hoặc sau đám cưới. Nếu đàn ông yêu, đàn ông sẵn sàng cướp người mình yêu ra khỏi gia đình cô ấy, dù cô ấy đã là bà mẹ của hai con?
Mấu chốt chỉ ở tính lãng mạn của một cô gái trẻ, họ luôn coi đám cưới là một điều gì đó cao quý trọng đại, là sự chấm dứt những cơ hội lông bông. Những cô gái trẻ mơ về váy cưới, quả quyết rằng đám cưới chấm dứt mọi cơ hội lẳng lơ của mình và siết chặt được ông chồng vào vòng tay.
Nên khi người đàn ông thực dụng, mỉa mai thay, coi đám cưới như một thủ tục, một trình tự, một kì thị, một thay đổi vật chất, sau đám cưới đàn ông vẫn nguyên vẹn là đàn ông. Và thấy thế giới cũng thế, nếu họ cần có được người phụ nữ họ yêu, họ bất chấp cô ấy là ai, yêu chưa, cưới chưa, có con chưa, họ vẫn lao tới. Đám cưới không hề là trở ngại cho công cuộc mải mê chinh chiến và yêu đương của đàn ông.
Thế nhưng, suy cho cùng, người phụ nữ sau khi làm cô dâu, sau khi làm mẹ, vẫn sẵn sàng ra đi, mới là kẻ đáng gờm nhất. Vì không hẳn những người phụ nữ rời bỏ hôn nhân đều vì những lời tình tự mật ngọt của một kẻ đàn ông ngoại tình. Mà họ đi, cũng không quay đầu lại. (Theo Trang Hạ)